histats

Thứ Năm, 30 tháng 3, 2017
“Tôi không phải nữ hiệu trưởng. Tôi là hiệu trưởng trường Harvard.”




“Tôi không phải nữ hiệu trưởng. Tôi là hiệu trưởng trường Harvard.”



Đó là những lời khẳng định đanh thép và đầy quyền lực của Giáo sư Drew Faust, người phụ nữ đang gánh trên vai ngôi trường đại học hàng đầu thế giới, đại học Harvard - niềm ước mơ của bao học sinh từ hàng trăm năm qua.

GS Drew Faust - hiệu trưởng quyền lực của ĐH Harvard sinh ra trong một gia đình trí thức, tốt nghiệp đại học loại giỏi và được biết đến là nhà sử học nổi tiếng. Bà có 20 năm giảng dạy tại ĐH Pennsylvania, là nữ hiệu trưởng thứ 5 của đại học thuộc Ivy League - nhóm trường đại học nổi tiếng ở Mỹ và giữ nhiều vị trí lớn khác trước khi trở thành nữ hiệu trưởng đầu tiên của Đại học Havard

Năm 2007, giáo sư Faust chính thức trở thành hiệu trưởng thứ 28 và là người phụ nữ đầu tiên nắm giữ cương vị này trong lịch sử 371 năm của trường ĐH Harvard danh tiếng. Sự kiện ấy đặc biệt đến nỗi "người Harvard" gọi đó là ngày không thể quên.



Bà đã gây ấn tượng cho mọi người không chỉ bởi bảng thành tích xuất sắc mà còn được coi là biểu tượng của mẫu người phụ nữ hiện đại: Không chỉ biết hiện thực hóa giấc mơ mà còn dám làm những điều tưởng chừng như quá sức với bản thân.


Bà là biểu tượng cho sự chống lại bất bình đẳng giới và khẳng định vị trí của phụ nữ trong xã hội ngày nay. Vị giáo sư 59 tuổi tài giỏi và bản lĩnh là người đã khiến thế giới phải liên tục nhắc đến tên bà vì những phát ngôn về nữ quyền làm rung động cả thế giới: “Thế giới này không chỉ của đàn ông”

Faust thường kể về những "cuộc đối đầu không khoan nhượng" giữa bà và người mẹ của mình. Mẹ của bà là mẫu người phụ nữ hi sinh và trong mắt bà con gái luôn phải nhẹ nhàng, nữ tính, hơn hết phải biết hi sinh vì gia đình: "Đây là thế giới dành riêng cho đàn ông, con yêu ạ! Và con nên biết điều này sớm chừng nào hay chừng nấy".

Tuy nhiên Faust không cam tâm, bà luôn muốn đấu tranh để giành lại quyền công bằng cho phụ nữ. Từ thời thơ ấu, người phụ nữ nhỏ bé ấy đã được gọi là “Kẻ nổi loạn xuất chúng” khi bà dám đòi hỏi về nữ quyền và gửi thư cho tổng thống Mỹ D.Eisenhower lên án nạn nhân phân biệt chủng tộc. Những năm 60 của thế kỷ trước ở Mỹ vẫn còn đầy sự kỳ thị và phân biệt đối xử với phụ nữ. Người phụ nữ theo đuổi con đường học vấn đã là cái gì đó "không bình thường" với nhiều nam giới, còn trở thành một giảng viên lại càng khiến họ nhận được nhiều cái nhìn sắc lẹm từ xã hội. Thế nhưng bà đã làm nhiều điều hơn tưởng tượng - trở thành một giáo sư.


tôi không phải nữ hiệu trưởng Harvard
(Nguồn ảnh: Kenh14.vn)


Quay trở lại Việt Nam, nói đến sự bất bình đẳng giới tính, từ xa xưa người phụ nữ đã không được đối xử bình đẳng như đàn ông. 

Người phụ nữ phải quần quật ở nhà chăm con, nấu cơm, quét dọn thì người đàn ông đi làm về có thể ung dung tự tại chẳng mảy may giúp đỡ vợ.
Người phụ nữ khi lấy chồng phải về nhà chồng, thậm chí mỗi dịp lễ Tết cũng không thể về sum họp ở nhà ngoại.

Người đàn ông ra ngoài có thể quen biết cô này, cô kia nhưng người phụ nữ Việt Nam phải ở nhà tôn thờ người chồng duy nhất của mình.

Thế nhưng điều đáng buồn là người phụ nữ Việt Nam đã vô tình trở thành nạn nhân của bất bình đẳng giới nhưng họ hoàn toàn không nhận ra điều đó. Vì tư tưởng “ đàn ông lo việc nước, phụ nữ lo việc nhà” đã ăn sâu vào suy nghĩ, thêm vào đó là tâm lý “giữ lửa” cho gia đình đã theo họ suốt cuộc đời cũng như mong muốn tìm một nơi để nương tựa và dựa dẫm, không dám phá vỡ những chuẩn mực xã hội, vô tình nó đã biến người phụ nữ trở nên bị phụ thuộc vào người đàn ông và không dám có tiếng nói riêng cho mình.

Ở VN, theo khảo sát , hơn 60% phụ nữ xem việc “single mom” (làm mẹ đơn thân) hay việc “phụ nữ trên 35 tuổi còn độc thân” là bình thường, nhưng chỉ 20% trong số đó nói rằng nếu rơi hoàn cảnh tương tự thì họ có thể vượt qua những khó khăn và dư luận một cách dễ đàng.

Một dẫn chứng khác, khi được khảo sát, 65% chị em phụ nữ nghĩ rằng mỗi khi đi ăn/đi chơi thì đàn ông phải chủ động trả tiền mới được gọi là “chuẩn men”. Có thể bạn sẽ có cảm tình hơn nếu như người đàn ông trả tiền giúp khi đi cùng nhau, nhưng thật chất không có một quy định nào bắt buộc người đàn ông phải trả tiền cho người phụ nữ. Tại sao chúng ta để quan trọng nam giới hay nữ giới, hãy bỏ đi suy nghĩ đàn ông phải như thế này còn phụ nữ phải như thế kia. Thậm chí, nếu như bạn gặp phải một người đàn ông khóc trước mặt một người khác thì đó cũng là chuyện rất bình thường.



Phụ nữ hay đàn ông đều không quan trọng, chúng ta không nên có thái độ kì thị hay phân biệt, từ bỏ những vai trò của mình. Nên biết, ở người phụ nữ có những năng lực và đức tính mà người đàn ông ít ai có được. Người phụ nữ không nên tự ti với bản thân mình, người đàn ông cũng phải thấy được giá trị cao quý của người phụ nữ để có thái độ trân trọng và cư xử đúng mực. Phụ nữ đáng giá hơn tất cả mọi thứ trên đời, đáng giá hơn bất cứ món đồ cổ đắt giá hay những viên kim cương bạc tỷ, là tạo hóa lộng lẫy nhất của Thượng Đế.


thế giới này không chỉ của đàn ông
Thế giới này không chỉ của đàn ông
(Nguồn ảnh: Kenh14.vn)
Để thoát khỏi sự bất bình đẳng tự mình tạo ra đó, phụ nữ phải giỏi, đẹp và biết yêu quý bản thân mình. Phụ nữ có hai thứ không thể ngừng phấn đấu để có đó là học thức và xinh đẹp.

Phụ nữ có vẻ ngoài thu hút thì người khác mới có hứng thú để tìm hiểu, xinh đẹp để giữ được người bên cạnh, xinh đẹp để không gục ngã trước nỗi đau, xinh đẹp để gây dựng các mối quan hệ.

Thế nhưng nếu chỉ xinh đẹp chưa đủ, người phụ nữ phải có học thức. Vẻ bề ngoài có thể phai mờ theo năm tháng nhưng học thức sẽ trường tồn cùng thời gian. Không ai thích một người đẹp nhưng lại thiếu hiểu biết, thế nên khi còn trẻ hãy tích cực trao dồi kiến thức, tạo cho mình một nền tảng kiến thức thật rộng và vững chắc.

Cuối cùng, phụ nữ có thể không đẹp nhưng người phụ nữ phải có bản lĩnh và tâm hồn đẹp. Đừng tự ti vì nhan sắc của mình, có thể người khác không nghiêng về một người phụ nữ đẹp nhưng chắc chắn sẽ gục ngã trước một người phụ nữ bản lĩnh và nghị lực.




0 nhận xét: